Trang

26-05-2012

Trong vòng tay thiên thần

 Có ai đó nói rằng cảm giác họ nhớ nhất về một thời gian nào đó, một nơi nào đó.. là cảm giác lái xe đường dài. Còn mình là leo những con dốc ná thở chứ không được nhàn nhã và thơ mộng như vậy.

Thơ ở chỗ khác:
 
 

Phim này không xem từ đầu, nhưng đặc biệt nhớ đến khi nghe bài này cuối phim. Tất nhiên đoạn kết phải hay rồi, lãng. Nhưng phải lựa người coi chung, hoặc ít nhất đang nghĩ tới ai đó.

Vẫn nhẹ nhàng như vậy, vương chút ưu tư lẫn hoài niệm.

27-12-2011

Nhìn


Hạnh phúc (đã) có thể lựa chọn được.
Tình yêu cũng vậy

18-01-2011

Why do we spend time alone?


[Here with me - Dido] http://www.youtube.com/watch?v=PSu5nAQ7uZw

Đèn ngủ vẫn màu lờ mờ vàng vọt chờ mình. Ở nhà chỉ có đôi lần mình ngủ mà không thèm tắt điện, phòng cứ sáng trưng cho đến lúc lổm ngổm dậy tắt, vậy đó, cái khổ của không có cái râm râm tối của ánh ngủ đêm.
Không phải đang chán khi ngồi một mình, tối nào chả vậy. Hôm nay đi xa nhà bỗng dưng lúc soạn đồ vơ mấy cái đĩa nhạc cầm theo phòng hờ. Ngày cách đây 5,6 năm mình mê ghi đĩa lắm. Vì thường sợ máy hư, mất hết nhạc nên hay chép nhạc ra đĩa nghe, chép Audio Cd, chép Mp3, cứ dập dìu là chép ra tất. Rồi máy hư, đĩa mất.. mua máy nghe nhạc lần đầu tiên vào 2007, rồi thời của điện thoại mp3 quét qua chong cả mắt.

Mình vẫn giữ thói quen nghe những bài lâu không nghe, rồi ở đâu thì cất lại ở đấy. Cũng chọn một trào lưu để theo dù trào đấy cách lưu giờ chả biết nhiêu năm. Túm lại, người thích nghe nhạc lại còn nhiều hoài niệm.
Hoài niệm là vì chỉ cần chỉnh vào đúng một bài mà mình nghe đã lâu là mình sẵn lòng ngồi đừ vài giờ nghe lại những gì của quá khứ. Và bây giờ thì đôi khi nghĩ sẽ luôn cảm thấy chân thành với người dành một ít thời gian nghe cùng với mình. Không phải bạn biết về sở thích của ai đó, mà là bạn ngồi vào thế giới nhỏ, nhìn thấy một nét mặt rạng ngời tươi mới trong một thứ âm nhạc cũ kĩ.






Ừ, hồi đấy hay vừa nghe nhạc vừa làm cái này nè; rồi thích nhạc này vì kết một ai đó nè; mà cũng có khi đơn giản gặp một bài cũ rích đâu đó đôi ba lần rồi mê mẩn luôn.

Nghề mình sắp làm hình như cũng toàn trông về quá khứ. Vài lần vẫn hỏi mình sao hồi đấy không mạnh dạn học lịch sử, vì hình như tính mình cũ kĩ như cái nùi giẻ.
Nhưng mà lại luôn là một bồ mới mẻ cho bạn bè. Thế mới chết chứ.

Tù hồi đi làm tới giờ, chưa chọn nghe cái gì mới cả, hình như có hơi ít thì giờ so với trước thật.


Thích như hồi bé con, đâu có hiểu "muốn" nghe nó là thế nào. Cứ nghe cái gì nhiều là quen tai, là thích vì đơn giản mình quá quen với giai điệu của nó thôi. Ở gần quán cà phê, nghe rất nhiều nhạc mà bây giờ đôi lúc đi taxi mình có được lại cảm giác đó. Nhỏ bé giữa thế giới, và một thứ giai điệu vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm.

Đời vậy, có những hạnh phúc không phải do mình chọn, mà phải để người khác chọn cho mình mới ra.

Cho nên, tiếp tục nghe những chân trời mới, để một thời gian sau lại ngậm ngùi: đấy, bài đấy, em đấy, người đấy..
mà thôi.

20-11-2010

Trừơng xưa 6: Gửi Lại Vào 20 Tháng 11

Chú: Trường xưa 5 đã không được viết xong xuôi phục vụ bạn đọc dịp hè. Giờ thì ngay cả mùa thu đã gần qua. Lớp 12 có nhiều thứ mình làm và xảy đến với mình hơn cả, nên nhân dịp 20.11, viết về một vài kỉ niệm còn sót trong đầu. Cái nào nhớ không hết mong nhận được chia sẻ, góp ý.

Mình định nhiều thứ nhưng không làm hết đựơc vì chẳng chịu sắp xếp. Thế nên định viết cái này là phải viết ngay, không bỏ đi mai mốt muốn viết thì đã hết hứng. Những cái khác, kệ mẹ.


Chiều về đường ngớt mưa, lành lạnh. Nếu không thi cắm hoa thì cũng chẳng mặn mà quan tâm đến ngày của thầy cô lắm, vui chơi thôi. Thi có mục bình hoa, đại để giống như bình thơ nhưng có cái để nói vớ, hoa này thơm cái gì, màu này té theo cái gì, hình thù này tương cho cái gì... Nhưng phần hay nhất mình đã không nói: mình thực sự muốn kể về những câu chuyện hơn, về kỉ niệm tuổi học trò với thầy cô... Bẵng đi đã vài năm

Giờ thì đã không còn nhớ những gì mình viết vào ngày ấy, 20 tháng 11 năm 07. Khi ấy đã ra trường, cũng không lưu luyến em nào ở lại cả nên không bịn rịn. Nhưng độ tháng 5 thì vẫn còn vương, nhưng mình mạnh dạn làm mấy việc khác thay vì đuổi theo chuyện tình cảm. Đem lưu bút đi cho mọi người viết..

Ban đầu viết lưu bút trong lớp thôi, lớp trưởng lãnh giáo đầu xuất quỹ vào nhà sách Việt Văn thì phải (chỗ bùng binh), mua làm 2 quyển (không phải quyển thượng với quyển hạ mà là quyển đực với quyển cái) về cho các bạn viết. Bọn con gái thì quyển đẹp hơn hình như thú chó gì đấy, bọn con trai thì góc cạnh. Định bụng là tất cả sẽ viết vào đây, nhưng cho tới giờ thì con số 1/2 đã là nhiều. Vì tòan mấy đứa không những lười mà lại còn hay che giấu cảm xúc. Bọn này trao tay nhau viết đâu tới giờ vẫn chưa thể xong đủ cả lớp và chúng nó nằm ở kệ sách nào rồi giờ không thể biết nữa. Nói đến đây thì đứa nào đang giữ tự giác thú tội với anh em. Thể hiện tình cảm bằng ngôn ngữ thì phải có kĩ năng, không thì bỏ mẹ.

Có bạn nữ đưa lưu bút cá nhân cho mình viết, mà lỡ đi mưa ướt cả, nên về nhà sách Thái Sơn mua đền. Cũng lựa ghê lắm, nhiều quyển đẹp nhưng mắc, quyển vừa vừa thì bìa xấu. Nhưng qua vài lựa chọn khả dĩ thì không đắn đo nữa, mua một quyển giấy không nhiều (nhiều chắc xe làm nháp chứ nắn nón giề), bìa cá cảnh màu sáng và chú ý nhất là nó vừa khổ một quyển tập con. Gửi lại bạn xong ù cái đi mua lưu bút cho mình luôn, mình có mắt lựa, yên tâm. Mua về chưa viết gì cả mà đã thấy ý tứ rần rần, từ màu sắc đến bố cục, ôi khổ. Mãi đến tận tháng 7 chiều mưa mới được nhận lại, may không ướt.

Ngay cả cách đây một năm khi dùng cái lưu bút này làm việc lớn thì màu giấy vẫn còn đẹp lắm.


Xin cái ảnh minh họa.


Nhưng chuyện thế thì nhạt. Một ngày cuối năm ở lại trường, mình rất hay nán lại trường sau khi tan học mấy giờ mới lết về, nảy ra ý đưa lưu bút cho các bạn lớp khác viết. Hồi đó mục đích đơn giản, ai yêu thầy cô nào, kỉ niệm gì, suy nghĩ ra sao thì viết hết vô. Thời điểm sau lễ ra trường rồi, chẳng còn mấy ngày là tổng kết nghỉ học ôn thi. Thế là đẩy mạnh sản xuất, mua liền ba quyển viết nhỏ gửi đi cho đầu tiên là lớp Tóan - học chung giờ thầy Tóan với lớp Tin, rồi một quyển hình như gửi xuống lớp Văn hay Sinh nữa. Giở nhất hình như không quăng xuống cho lớp Anh, kiểu gì chắc cũng thu lượm được rất nhiều. Ai biết đựơc.

Cuối cùng mình nhận về 2 quyển, nhiều bạn viết phết. Viết hay, viết cảm xúc, viết cảm ơn, viết tản mạn... tùm lum cả. Mình ngâm cũng lâu á.

Mình, với ý nghĩ là một người kết nối, nên định giữ lâu hơn để đưa cho nhiều bạn viết hơn. Nhưng hồi đó kém, nói năng yếu ớt không phổ biến đến hết mọi người được. Cũng không thật sự nỗ lực làm điều này, vậy mới nói đôi khi lạc lõng giữa dòng đời mới cần có người nắm tay nhìn kháy khích lệ tinh thần. Cho đến giờ rất nhiều thứ mình được, làm tốt là nhờ vào sự ủng hộ, truyền lửa và đặc biệt là húng chó của bè bạn.

Cũng không ai viết thêm sau khi vào đại học. Lưu bút nằm ở nhà mình chờ mình tính, cho tới 20 tháng 11.

Quay lại đây, kể thêm một xíu.

Cuối năm nhờ thằng bạn nhà mày có máy in màu, in dùm tao cái hình NK 04-07 để tao bài trí cái lưu bút (mình không nói cái này cho lớp mình biết, chẳng hiểu sao, chắc lừơi). Trang giấy nó in ra đẹp quớ, nhìn lung linh, thế thôi mình lấy luôn éo thèm trang trí lưu bút kiểu này nữa. Vậy là đem về đầu giường dán, ai hay đến nhà mình chơi sẽ thấy.

Không thì coi hình đây cho đỡ thèm.

Rồi, 20/11/07. Chạy đâu chạy lại chưa chính tay đặt bút viết vào lưu bút. Thế là sáng ngủ dậy cong đuôi viết. Mình ba hoa nhiều lắm, nhưng chân thành (vãi), vì biết đối tượng đọc là ai nên viết tốc độ: Thưa thầy em mới ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở viết cho thầy nên chữ xấu thầy thông cảm =)). Xong cái thì mò lên trường, lễ lạc xong xuôi hết rồi. Gặp thầy Đường đang đi cùng đám trò 12 thì xúm xít chào thầy cho em gửi thầy cái lưu bút. Đây là quà tinh thần, gọi như em đại diện những tâm hồn thánh thiện của NK 04-07 gửi thầy lời tri ân.

Tất nhiên, mình có mua hoa hiếc gì đâu.

Còn kể về những ngày 20.11 khi còn mặc áo trắng, có thi văn nghệ nhưng vừa hát vừa xúc động đến quên lời bất tử nên không có thành tích đáng kể. Hình như năm ấy lớp giựt giải kéo co cũng là đợt 20.11 luôn. Lớp 12 lúc nào cũng đáng nhớ cả.

Những 20.11 sau này thì chỉ 1 là tặng quà cho thầy cô cái gì đây, 2 là họp lớp làm cái món gì ngòai ăn uống hát hò đây. Sau rồi lụi, chẳng chịu tính nữa. Bởi vậy, nên chỉ là kỉ niệm thôi, tự ôn lại với nhau cho dễ. Tính tóan nhiều lại chẳng còn éo thì giờ mà xúc động bồi hồi..

Mình viết thực, còn muốn thi vị hơn thì chắc phải chờ 20.11 năm sau, nhé. Còn nhiều ý, nhưng phát triển lúc khác.

P.S: Gửi lời chúc mừng đến các bạn sắp trở thành nhà giáo, có ngừơi thân là nhà giáo. Có lẽ phải làm thầy mới thấy đóng góp của mình bao nhiêu vẫn là chưa đủ.

31-08-2010

Mất Đi Trong Cuộc Đời


2 lần xuống tóc, 2 lần tự nhìn vào mình và thấy mạnh mẽ hơn bội, nhưng lần nào cũng không khỏi nỗi mất mát truân chuyên. Có cái đau, có cái thương, có cái muộn, nhưng cái mất đi trong cuộc đời, dù hối tiếc mấy, vẫn là những thứ mãi không quay trở lại.


Tối đi với bạn xong về nhà, thấy nhà hàng xóm đầu phố đông người ngồi, chắc có chuyện. Cất xe sang nhà chị giở tờ báo đọc thì biết có người mất. Bà tổ trưởng dân phố cũ, không dấu hiệu gì cả, đi vội lúc gà gày. Lẽo đẽo ra thắp nhang, gặp thằng cháu bà Tâm, mà nào giờ vẫn hay gọi theo tên chồng là bà Phúc. Nhiều thứ đã thay đổi, rất nhiều, từ ngày mình con nít trốn nhà qua bên đấy chơi. Đất nhà bà thằng Tuấn rộng man, ngày còn nhỏ rất thích cái quán cà phê sân vườn nhà, mấy thằng ranh giăng nhà ở bằng cây lá vải bạt kiểu trẻ con ở mảnh vườn rậm rịt phía sau. Ông Phúc đi bộ đội giải phóng Sài Gòn, về Vấp ở đất cát vô biên. Cái xóm nhỏ của mình, đất nhà nào cũng là đất của ông bà ấy cắt ra bán dần. Nhà mình đến cái xóm này muộn so với nhiều nhà khác, đất mua cũng một mẩu nhỏ, thế đã 20 năm, lớn lên và chuyển nhà đôi dịp. Vì vậy mà không còn chơi với những thằng nối khố, mấy năm thấy lại mặt nhau, thấy chút tủi thân cho. Mọi đứa trẻ đều lớn lên cả, đến độ thấy mình dường như đã ngừng lớn từ độ nào.


Bà nội mình mất vào ngày lớp 11, hình như thứ sáu. Ngày ấy thấy như hụt đi mấy cân trong người. Không khóc đẫm như các mẹ, các bác; mặc cái áo trắng, mặt không có gì biểu cảm, chỉ nhìn chằm chằm mọi thứ, chực nấc. Mấy đứa em nhỏ khót thút, các anh lớn đứng chôn chân trong gian phòng. Bà bệnh nặng không tự chăm sóc, đi lại được gì đã 2 năm, bác trưởng đưa bà về nhà tiện chăm sóc phòng khi. Mình vẫn hay qua chơi, chăm chăm nói chuyện với bà, nắm tay nắm chân. Ngày bé ấy có bao giờ nghĩ chết là gì. Ai chết trên phim, ai chết ngoài đường, ai chết trên câu chuyện trà dư tửu hậu chứ trong nhà làm gì có ai chết. Có đám giỗ thì ăn chung vui thôi chứ ai chết. Mãi là đứa ngây ngô, mình đến nghẹn khi chưa kịp gặp bà trước lúc mất. Cảm giác không ở bên lúc bà đi giấc trưa, để níu giữ chút hơi ấm thôi cũng không có, làm chạnh lòng khôn tả. Người lớn đã có chuẩn bị, cho bà hộ khẩu ở đâu, đội tăng lữ nào, đội kèn xe nào… Mình lơ ngơ, lơ ngơ như thể gặp ai cũng mới nghe họ nói bà mình mất rồi. Mọi nghi lễ chẳng thể hiện được gì, chỉ khoét sâu vào lỗ đất nằm. Bố nói bố nghĩ bà chỉ rời nơi đấy, đến một nơi khác sống. Tự khích lệ mình là thứ có thể tự hào ở hai bố con. Ngày thứ hai đầu tuần, mình nghỉ học đưa bà ra Đa Phước. Lên lớp không nói, bạn không hỏi. Đó nay đã sắp giỗ 5 năm.

Có ngày mình lấy quyển ảnh chụp tang bà ra xem lại, mặt đờ đẫn.

---------


Chuyện này ở học kì cuối năm ba, tức là chưa hơn nửa năm qua.

Bạn lớp gọi điện vào số của mình, bảo rằng mày nếu còn tình người thì trả lại điện thoại cho người đã khuất, thấy lạ quá. Mình tưởng ai đùa, hóa không phải. Thằng Hiền mất! Bạn bè đứa biết đứa không, điện vào số Hiền xem, vì điện thoại nó kẻ bất nhân nào lấy mất khi nó bất tỉnh lên cấp cứu. Mình không nói đùa, lại có đứa bảo mình mất rồi, thấy rối rắm. Hiểu ra thì chúng nó gọi lầm số.

Giảng đường mình học 2 lớp, lớp bên kia cũng có đứa tên Hiền. Mình vừa ngồi đánh trò rắn trên điện thoại nó giờ học sang thì chiều tối nó dính tai nạn. Thằng người Bình Định, đen đen, hút thuốc và thân với bạn thân của nó. Tin sét đánh làm nhiều người nghĩ mình chết vì tai nạn. Cái thằng trong lớp ngông nghênh, chuyện gì cũng cười xòa.

Thằng Hiền được đưa về bệnh viện Gia Định thì mấy giờ sau mất luôn. Nghe bạn bè kể lại vậy, ba má nó ngoài Bình Định khăn gói vào trong đêm mong vớt vát con về. Mình nghĩ một ngày rồi không đến chỗ nhà xác nó nằm. Riêng cái cảm giác nặng nề có một thằng tên Hiền xa cha mẹ, bạn bè làm mình rung mình rồi, chưa nói gì đến chuyện nó vừa ngồi kế mình, tình cờ, một sáng như bao sáng khác. Mấy ngày đó lớp góp tiền giúp nhà nó đưa về quê. Trên web lớp đăng cho nó một đóa sen trắng giã từ..

Mình biết, mất đi khi mới chớm hai mươi để lại không nhiều nỗi buồn bằng sự thương tiếc. Tình cảm chưa được xây lên, lấy gì gắn bó. Nhưng tiếc. Tiếc cho cuộc đời lắm.

3 tuần sau thì mình gặp tai nạn thật.

-----------


Lớp 10 thầy dạy Hóa mình dạy không nhiều, không bao giờ nói về chuyên môn chụp ảnh rửa ảnh nhiếp ảnh của ổng, một năm học gục lên gục xuống vì quyển sách giáo khoa mỏng dính. Nhưng mình vẫn nhớ ổng, một lần có nói nếu thấy buồn chán cuộc đời, hãy đến bệnh viện xem bệnh nhân. Mình chưa khi nào cảm giác buồn nản với đời đến nỗi ấy, mặc dù trong một hai thời điểm vẫn có, nhưng vài năm sau cái lời dạy ấy thì mình thấm thía. Mình vào bệnh viện. Không phải thăm bác sĩ, mà thăm bệnh nhân.


Tuần rồi vào 2 cái bệnh viện. Thống Nhất và 175. Lần quay lại Thống Nhất này không tự tại như hồi đi thăm bố cách nay vài tháng. Bác trưởng bệnh, nằm cùng khoa trước bố mình nằm. Có bác gái chăm sóc, có con cháu lên thăm. Tuổi ngoài 50 như bố mình đã hứng nhiều bệnh. Khỏe tốt như bác ngoài 60 cũng bệnh. Mặc dù chế độ, thói quen tốt mấy, bệnh vẫn bệnh. Lần trở lại Thống Nhất này, mình ngồi nói chuyện bảo hiểm y tế đồng chi trả, giường bên vừa có người xuất viện, và chuyện ở bệnh viện ngủ sớm hơn thường 2,3 tiếng nên đêm như dài gấp đôi vậy. Mình hỏi thế bác còn mơ không?

Mùa hè thằng bạn nằm viện xem World Cup, hai ba thằng mình rủ nhau đi thăm nó, thấy ở 115 phòng đông người vậy mà thằng Huy nó vui quá, phẫu thuật ra mà ngời ngời như không, cũng mừng cho nó. Mấy tuần sau thì lại còn đi ăn phè phỡn nữa chứ. Đám lớp Lý gặp nhau trò chuyện rôm rả, bệnh tật là cái me gì.

Mình đã có khi không kiếm tới bệnh viện, mà chỉ chạm vào cái hun hút của những vòng quay tàu lửa.





Nhưng hôm qua ở 175 lại là một ngày khác. Bệnh viện 175 của quân đội, mình vào đây khám vài lần nhưng chưa lần nào ở lại quá một buổi cả. Bà nội, bác trai, chú chồng cô, chú xa , v.v.. đều nằm đấy ở đấy cả. Người vì rửa bát nhiễm nước mà nhập viện vào khoa cấp cứu, rồi hôn mê, chụp citi con cái phải vào hết vì sợ đi sớm; người thì nằm ở khu sĩ quan cao cấp, ra rồi vô vài bận; người thì bệnh tật lâu ngày rồi cũng mất… 175 rộng, cây cối xanh um. Mình thích mấy khu của quân đội ở Sài Gòn này vì rộng rãi, nhiều cây mà toàn cây lâu năm. Đường ở đây nhiều nên phải đặt số để phân biệt, tối giời vào viện chập choạng không biết bác Thọ nằm chỗ nào phải điện hỏi bố. Thấy người đang nằm đó, mình nhớ lại trước vài giờ đã xem qua cái kế hoạch tác chiến liên hệ lễ tang thế nào mà nghĩ. Máy cắm thở đo các loại nhịp đang bấm đều những giọt thời gian cuối cùng, điện tâm đồ lặp lại những đường vẽ không khác nhau giữ ba tiếng tim đập.. Theo dõi bệnh án cách 3 giờ một lần bất kể ngày đêm. Bệnh nhân nhập viện đã là ngày thứ 3, và tinh thần là không thể cứu chữa thêm. Sống thực vật cho đến khi nào nữa thì không ai biết, nhưng thời điểm đó không cho phép hy vọng xuất hiện nữa, chỉ chờ, chờ mà thôi. Thật quá khó khi sống không còn thấy có cảm xúc gì, chưa nói chuyện là giác quan hầu như không còn. Tối rảo bước về với bố, chỉ tay chỗ này người này nằm, chỗ kia người kia nằm.

Đêm bố bảo mình xuống làm thêm tên vô hình bác để in ảnh. 29 tháng 8, nhằm ngày 20 tháng 7, âm lịch. Vậy là thêm một người nữa mất đi, trong cuộc đời.



Đôi khi bạn ngước nhìn lên bầu trời, có thêm một ngôi sao chợt tắt thì cũng tức khắc, ở một góc nào đó cùng một khoảng không, có những ngôi sao bỗng sáng ánh lên một thứ hy vọng hoàn toàn mới.


Entry tiếp: Có những ai xa đời quay về lại?